jeudi 29 septembre 2016

Đọc và nghe đọc truyện Mơ Thành Người Quang Trung của tác giả Duyên Anh.

 
 photo 00.jpg





 
Kính gửi quý anh chị truyện Mơ Thành Người Quang Trung của Duyên Anh.

Đọc những bài trước đây đã post.

Caroline Thanh Hương


 

 Mơ thành người Quang Trung - Duyên Anh (11 Chương - Hết)


  • May 23rd 2010, 3:28 pm

  • Mơ Thành Người Quang Trung

    Chương 1




    Bao giờ mày về Mỹ hở Bill?
    - Tôi không biết.
    - À, mày thích nước tao không?
    - Tôi thích nước "mày" lắm.
    - Tại sao mày thích?
    - Vì "tao" nói được tiếng nước "anh".
    - Nước tao nhỏ bé, nghèo nàn, đâu bằng nước Mỹ của mày.
    - Nước Việt Nam có nhiều người tốt. "Tôi" thích nước "mày" lắm.
    - "Ve ri mốt"?
    - "I ét, ve ri mốt"...
    Chương còm vỗ vai Bill:
    - Tao cứ sợ mày dóc tổ.
    Con nhà Bill tròn đôi mắt xanh:
    - Dóc tổ là gì?
    Chương còm cười thật tươi:
    - Dóc tổ là xạo ke!
    Bill nhăn nhó:
    - Xạo ke là gì?
    Chương còm vẫn cười:
    - Xạo ke là... đía.
    Bill đưa tay vò mái tóc mầu mật ong bó sát lấy đầu nó:
    - Ðía là gì?
    Chương còm nắm chặt cổ tay Bill:
    - Hì hì, còn lâu mày mới nói được tiếng nước tao. Tiếng nước tao khó nhất thế giới.
    Bill gỡ tay Chương còm khỏi tay nó, năn nỉ:
    - Dóc tổ, xạo ke, đía là gì?
    Nó phát âm không đúng. Y hệt một người Thượng nói tiếng Kinh.
    - Là là... nói phét!
    Bill giậm chân:
    - Trời ơi!
    Hai tiếng "trời ơi" từ miệng Bill thoát ra, nghe dễ thương biết mấy. Nó bứt một sợi tóc:
    - Nói phét là gì?
    Chương còm hỉnh hỉnh mũi:
    - Mày phải mất cái gì chứ?
    Bill hỏi:
    - Mày muốn gì?
    Chương còm liếm mép:
    - Kẹo sô cô la. Tại thằng Jack đấy. Hôm nọ tao nhờ nó tí việc, nó bắt tao trả nó trái ổi, nay tao bắt mày trả kẹo sô cô la.
    Bill nói:
    - Hôm nào "mày" nhờ "tôi" đi, "tao" không bắt "anh" trả gì đâu. "Tao" không thích thằng Jack.
    Chương còm đá khẽ vào chân Bill:
    - Mày giống chúng tao. Chơi với nhau mà cứ đòi trả cái này, cái nọ. Thôi mày khỏi đưa kẹo sô cô la, tao nói đây: Xạo ke, dóc tổ, đía, nói phét, cuội, ba hoa là nói láo là không nói thật.
    Bill phụng phịu:
    - Tôi nói thật, tôi không "nói phét", tôi thích nước Việt Nam của "mày".
    Hai đứa nhỏ đã ngồi phệt xuống nền xi măng, cửa nhà Hưng mập, dưới giàn hoa giấy. Bill mới dọn nhà tới cư xá Chu Mạnh Trinh. Bố nó là một mục sư đạo Tin Lành. Mẹ nó đẹp như tài tử màn bạc. Trước Bill, gia đình nhà thằng Jack, thằng John, thằng Jimmy đã tới cư xá này. Và bố mẹ chúng đều là người truyền giáo, nói tiếng Việt rất giỏi. Nhưng bọn Chương còm không thích chơi với nhô con Mỹ. Từ hôm Bill về đây, cái biên giới ngăn cách giữa nhô con Việt Nam và nhô con Mỹ không còn nữa. Bill làm quen Chương còm. Nó nói tiếng Việt. Chương còm thú quá. Tiếng Việt Nam đã là nhịp cầu để bọn nhô Việt chở sự hồn nhiên của chúng đổ vào tâm hồn bọn nhô Mỹ, và ngược lại. Tuổi thơ không có biên giới. Và sự hồn nhiên chẳng cho phép ai kỳ thị ai. Chương còm đã thân với Bill. Bill cầm tay Chương còm, Hưng mập, Dzũng Ðakao, Bồn lừa đặt vô bàn tay Jack, John, Jimmy. Và những bàn tay trẻ con đan chặt lấy nhau. Thương mến.
    Bill dẫn Chương còm đến nhà nó ở gần chùa. Mẹ Bill bắt tay Chương còm rồi bế bổng nó lên, hôn má, tặng kẹo bánh nó. Mỗi lần qua nhà Bill chơi, lúc về, mẹ Bill đều cho Chương còm một tấm hình Chúa Giêsu. Chương còm khoe mẹ nó. Mẹ thằng Chương com bắt nó lôi Bill ghé nhà chơi. Mẹ nó tặng Bill kẹo chuối, bánh gan. Bill về nói gì với mẹ mà mẹ nó ăn mặc thật đẹp sang nhà Chương còm. Hai bà mẹ nói chuyện vui vẻ. Mẹ Chương còm khen mẹ Bill đẹp như tài tử. Chương còm thấy đúng ghê. Bill khác tính Jack. Thằng Jack không bao giờ cho bạn một vật gì mà không đòi trao đổi vật khác. John thẹn thùng, còn Jimmy thì sai đâu làm đấy. Chương còm không thích Jack. Nhưng Bill bảo Chúa sẽ giúp thằng Jack được mọi người thương yêu.
    - Sắp Tết rồi, Bill ạ!
    - Hả?
    - Sắp Tết rồi, Tết ở Việt Nam, vui lắm. Chúng tao được đốt pháo và nghỉ học nửa tháng.
    - Ồ, thích nhỉ?
    - Mồng một Tết mày tới nhà tao, mẹ tao sẽ lì xì mày?
    - Lì xì là gì?
    - Là mừng tuổi đó. Cứ năm cũ hết, năm mới sang, mỗi người lại thêm một tuổi. Người lớn chúc nhau năm mới khỏe mạnh. Người lớn cho tiền trẻ con, gọi là lì xì để mừng trẻ con thêm một tuổi.
    - Không nhận được không?
    - Không nhận, người lớn buồn và trẻ con sẽ không gặp may mắn suốt một năm.
    Chương còm nhìn lên giàn hoa giấy:
    - Bố tao bảo tại chiến tranh nên Tết mất vui đi nhiều. Hễ hết chiến tranh, Tết ở nước tao kéo dài ba tháng.
    Bill chớp mắt:
    - Chúa không thích chiến tranh đâu. Chúa không muốn người ta giết nhau. Chúa dạy mọi người đều là anh em. "Tôi" với "mày" là anh em.
    Chương còm cười hóm hỉnh:
    - Tao là anh mày đấy nhé!
    Bill gật đầu:
    - "Mày" là anh "tôi".
    Chương còm hích khẽ Bill:
    - Mày thường nói bố mày ở gần Chúa, hả?
    - Ừ.
    - Sao mày không bảo bố mày nói với Chúa hóa phép cho súng đạn biến thành cát đi.
    - Phải tin Chúa.
    - Tao tin mà. Mẹ tao chủ nhật nào cũng đi lễ ở nhà thờ Ðức Bà.
    - Tin nữa đi. Chúa sẽ làm hết chiến tranh.
    Giọng con nhà Bill đúng là giọng... mục sư lỏi. Nó có "khiếu" truyền giáo. Chương còm không thích Chúa. Nó chỉ mến mẹ thằng Bill. Mẹ Bill có đôi mắt thật hiền từ. Bố nó cũng vậy. Những người Mỹ ở cạnh nhà Chương còm đã chẳng giống bố thằng Bill. Họ lơ láo, uống bia vất đầy vỏ hộp ra cửa, đậu xe bít cả ngõ và hay gây sự với người Việt. Bố Chương còm phải viết báo phê bình những người Mỹ này.
    - Bill ơi!
    - Gì?
    - Thằng Jack nó cậy nó to con, nó hay khoe nước Mỹ nó lớn và có thằng Tom Sawyer mí thằng Huckleberry Finn. Mày biết hai thằng này không?
    - Biết chớ.
    - Chúng nó ra sao?
    - Ðó là hai đứa trẻ con phi thường nhất nước Mỹ. Jack coi nó như Tom Sawyer. John nhận nó là Huckleberry Finn.
    - Mày biết nước tao có bao nhiêu thằng nhỏ phi thường không?
    - Không.
    - Anh em thằng Việt, thằng Còm, thằng Kình, thằng cu So, thằng Vũ, thằng Côn, thằng Khoa, thằng Vọng... Bây giờ là tao và thằng Bồn lừa. Chúng máy muốn uýnh lộn chăng?
    Bill lắc đầu:
    - Sao không đi coi chớp bóng?
    Chương còm nói:
    - Thằng Jack không tốt vì nó tưởng nó khỏe hơn chúng tao. Tao muốn nó thua chúng tao một trận nó sẽ hết làm tàng. Nước tao ngày xưa có Phù Ðổng Thiên Vương, nhóc con mà một mình một ngựa dẹp tan giặc Ân. Nước tao còn có Trần Quốc Toản mộ quân đánh giặc Tầu. Trẻ con nước tao giỏi nhất thế giới. Sức mấy bọn Tom Sawyer và Huckleberry Finn bì được. Mày bảo thằng Jack có giỏi uýnh lộn với chúng tao đi.
    Bill móc túi quần jean, lôi ra một thanh kẹo cao su đưa cho Chương còm:
    - Ăn đi và quên chuyện đánh nhau với thằng Jack.
    Chương còm lột hai lần giấy bọc thanh kẻo, bỏ vô miệng nhai lia lịa:
    - Tao không muốn đánh nhau nhưng tao muốn cho thằng Jack biết chúng tao không yếu như nó tưởng. Hồi tụi mày chưa đến cư xá này, thằng Thiện Mông Cổ là xếp. Nó bắt nạt tuốt mo. Nó đá bọn Mỹ con té nhào. Chúng ta đã dẹp bọn Thiện Mông Cổ. Chính tao bắt sống con nhà Thiện Mông Cổ. Nó lạy tao, xin hàng. Bây giờ nó dọn nhà đi rồi. Tao không sợ thằng nào lớn hơn tao. Tao không thích bọn nhô Mỹ khinh tụi tao gầy còm, ốm yếu. Vì thế tao sẽ "oong công oong" với thằng Jack.
    Bill không thể hiểu kịp những lời Chương còm nói. Nó chỉ lơ mơ biết Chương còm muốn đánh thằng Jack vì con nhà Jack cậy mình to xác. Bill nói:
    - "Tôi" có dám khinh "mày" gầy còm đâu nào?
    Chương còm nhả bã kẹo ra tay, vân vê thành hòn bi nhỏ rồi búng lên giàn hoa giấy:
    - Mày thấy thằng Hưng mập lớn hơn tao chứ?
    - Ừ.
    - Cả cư xá này không thằng nhãi nào đấm bụng nó làm nó đau. Thế mà tao đấm nó, nó thua cuộc đấy. Tao thắng giải cái hộp dế mí lỵ con dế than đá vô địch loài dế.
    Bill hỏi:
    - Hưng mập đi đâu chưa về?
    Chương còm duỗi chân:
    - Nó lên nhà anh nó ở cầu Kiệu. A tao nghĩ được cách này hay lắm. Chiều nay mày rủ bọn thằng Jack, John, Jimmy đến ngõ D nhé!
    Bill ngơ ngác:
    - Ðể làm gì?
    - Ðể đấm bụng Hưng mập, kéo tay tao và đua tài lừa bóng với Bồn lừa. Rồi chúng ta đến hồ tắm Chi Lăng coi Dzũng Ðaokao biểu diễn "bông nhông". Ô kê?
    - Ô kê.
    Hai đứa trẻ cùng đứng dậy một lượt. Bill thọc hai tay vào túi quần jean. Chương còm thọc hai tay vào túi quần soóc. Chương còm luôn luôn mặc quần soóc. Nó chê quần dài. Vì, hồi học mẫu giáo trường Saint Vincent, cu cậu mặc quần dài lúng túng cái lúc đau bụng. Kết quả cu cậu bỉnh ra quần trước khi cô giáo cởi kịp giùm cu cậu. Cu cậu phải mặc quần nhà trường và ôm gói quần đầy "ca ca" về nhà cho mẹ giặt. Từ đó, Chương còm sợ mặc quần dài. Chương còm vốn dĩ là bộ xương cách trí, nó mặc quần soóc để biểu diễn đôi chân ống xì đồng. Bill cho thêm Chương còm miếng sô cô la nữa. Chương còm vội "trả nợ" bạn hai cục xí muội. Hai ông nhô chia tay nhau, hẹn gặp gỡ buổi chiều.


    Được sửa lần cuối bởi Lòng Trắc Ẩn vào ngày May 23rd 2010, 7:41 pm với 1 lần trong tổng số.

vendredi 23 septembre 2016

Caroline Thanh Hương giới thiệu chương trình thơ, nhạc Trần Văn Lương, Đỗ Quý Bái, Trần Trọng Thiện và Thanh Hương CR.

Trong quá khứ, chúng ta đã có những đau buồn khi phải chia tay ai đó.

Tiễn đưa người hôm nay hay ngày mai là chuyện không ai muốn.

Người mình đưa tiễn, tại sao làm người ta thấy buồn?

Buồn vì người đã ra đi hay buồn vì ta thấy trống trải vì ta cũng mất đi một mảnh hồn thân thiết.

Với bài thơ Vẳng Tiếng Buồn Đêm của anh Trần Văn Lương  thì cho dù người đọc đang vui cũng phải thấy ngậm ngùi. Có phải đọan kết một câu chuyện là mở đầu câu chuyện mới?

Người bạn thơ của anh thì không khỏi cầm bút theo khúc tơ lòng mà họa lại nỗi buồn riêng.

Nét chấm phá từ con tim rướm máu của anh Đỗ Quý Bái buộc tác giả bài thơ xướng là anh Trần Văn Lương cũng phải tạ ơn người bằng bài thơ cảm xúc Một Bóng U Linh Trở Lại Nhà.

Người nhìn ảnh và còn mãi vấn vương là tâm tư anh Trần Trọng Thiện với bài Những Tấm Ảnh Bạc Màu.

Riêng tôi, vẫn tin tình yêu là bất hủ, vì nó đẹp, vì nó luôn sống mãi với thời gian, dù không gian đổi thay.

Cứ tin như thế để thấy mình vẫn còn những ngày mộng đẹp vì cái còn hay mất dù sao cũng chỉ là phù du.

Caroline Thanh Hương
 photo Diapositive2_2.jpg photo Diapositive3_1.jpg

Kính mời quý anh chị theo dỏi những bài thơ của anh Trần Văn Lương

Dạo:
    Bên nhau chửa hết đoạn đàng,
Đêm đêm trở lại xốn xang tấc lòng.


Cóc cuối tuần:

           Vẳng Tiếng Buồn Đêm
        (Mọi sự trùng hợp với thực tế ngoài đời đều
        là ngẫu nhiên, ngoài ý muốn của người viết)

Di ảnh canh khuya chớm lạnh màu,
Bàn thờ nến đã tắt từ lâu.
Hương tro thoảng chút sầu xa vắng,
Một bóng u linh lặng cúi đầu.

Bên hiên rón rén gió lay màn,
Văng vẳng vọng về tiếng thở than,
Nhức nhối như cung đàn đứt đoạn
Của người lẻ bạn nhớ phòng loan.
                    x
                  x    x
- Trăng tàn, đêm buốt giá lê thê,
Anh có hay em lén trở về,
Đốt chút hương thề còn sót lại,
Trước giờ vĩnh viễn phải ra đi.

Duyên nợ phu thê ngỡ trọn đời,
Ngờ đâu mình phút chốc đôi nơi.
Em rời tổ ấm về âm cảnh,
Ấm lạnh kiếp này chỉ thế thôi.

Mấy mươi năm sướng khổ cùng nhau,
Thiên cổ lên đường dạ đớn đau.
Cánh nhạn năm nao đà gãy cánh,
Để phòng khuê lạnh suốt canh thâu.

Em biết anh sầu khổ nhớ em,
Bấy lâu vất vả với nhang đèn,
Đêm đêm còm cõi nhìn hương khói,
Ngõ tối u buồn lủi thủi men.

Em mong anh hãy cố tìm quên,
Số phận mình như thế tạm yên.
Đã đến lúc anh quen bạn mới,
Để cùng nhau rẽ lối đào nguyên.

Trời bỗng cho anh gặp được người
Nguyện cùng anh kết tóc rong chơi.
Thuyền anh may mắn trôi nhằm bến,
Cho bõ công tìm kiếm ngược xuôi.

Em biết tình ai đối với anh,
Nên cam chịu cảnh lá xa cành,
Nhìn anh vui sánh vai người mới,
Chấm dứt từ đây chuỗi độc hành.

Mai đây với hạnh phúc kề bên,
Chuyện cũ anh đành phải cố quên.
Đừng nhắc tên em, hay kể lể,
Sẽ buồn lòng kẻ mới xe duyên.

Anh hãy trọn niềm với các con,
Sao cho mọi sự được vuông tròn,
Sao cho bầy trẻ mồ côi mẹ
Không phải đêm dài lệ héo hon. 

Lần cuối về đây vĩnh biệt nhau,
Lòng em khó tránh khỏi buồn đau.
Ba sinh đã nhạt màu hương lửa,
Biết có còn chăng chữ kiếp sau.
                     x
                  x    x
Bàn thờ đã dẹp hết vào trong,
Bốn bức tường trơ trọi trống không.
Đồ mới sắm về, thùng sẵn mở,
Trang hoàng nửa buổi nữa là xong.

Người đàn ông lặng lẽ xoa tay,
Nhìn nắng mai, tươi rói mặt mày,
Chốc chốc soi gương rồi bẽn lẽn,
Thầm mơ đến buổi hẹn chiều nay.
                Trần Văn Lương
                   Cali, 9/2016


 photo Diapositive4_3.jpg


 
HỒN MA BÓNG QUẾ LẠI THĂM NHÀ

Hồn ma bóng quế trở về nhà ,
Đứng trước ban thờ nước mắt sa ,
Nhìn ảnh bán thân tơ nhện vướng ,
Ngó hình đôi lứa lệ châu nhòa .
Thương chồng đơn chiếc lòng u uẩn ,
Tội trẻ mồ côi dạ  xót xa ...
Tiền kiếp nợ duyên chừ đã trả
Bóng em mờ nhạt trước thềm hoa

LTĐQB

 photo Diapositive4_3.jpg 
 
Một bóng u linh trở lại nhà,
Xót thân tủi phận, lệ buồn sa.
Duyên thề một thuở còn dang dở,
Tình nghĩa bao năm đã nhạt nhòa .
Chàng vẫn an nhiên nơi chốn cũ
Thiếp đành lủi thủi cuối trời xa .
Đào nguyên rộng lối người vui bước,
Giọt lệ nào cho một kiếp hoa .
                 TVL kính họa

 photo Diapositive5_2.jpg


NHỮNG  TẤM  ẢNH  BẠC  MẦU

Nhớ thương, như cánh hoa thơm
Hưong yêu toả ngát, quí hơn bạc vàng
Ảnh xưa, nhạt vẻ huy hoàng 
Nhưng trong ký ức, chan hòa muôn hương

Tiếng vang, trước lúc tha hương
Luôn còn vương vất, vấn vương nụ cười
Bao nhiêu hoan lạc vui tươi
Con tim giao động, bóng người còn đây

Mỗi hình ảnh, mỗi giãi bầy
Tháng ngày nhìn lại, tràn đầy xót thương
Ảnh, dù mang vết mù sương
Nhưng trong tâm tưởng, hoài vương còn dài

 Trần Trọng Thiện

 photo Diapositive6_2.jpg 

Parfum De L'Amour.

Quand le soleil se cache derrière les collines
Quand les insectes sous terre remontent dans la nuit
Quand tes yeux noirs se referment à jamais
Quand tes lèvres pulpeuses s'ouvrent grandes mais restent silencieuses.

Quand tes doigts froids touchent la croix
Quand les roses blanches et l'odeur des encens parfument la pièce
Une musique douce brise le silence de l'espace close.
Dans un coin, une lumière jaune, ondule  la bougie rouge.

Qui peut partager toute ma peine de te perdre?
Toi, mon Amour, ma douceur de vivre
Toi, avec tes idées sensuelles éternelles
Toi, tes flammes, tes désirs toujours sentinelles,

Viens dans mes pensées les plus profondes
Reste dans mon cerveau ton parfum Santal
Cet élixir du désir m'empêche de te perdre pour toujours.
Oh, Mon amour, tu restes éternel dans mon cœur.

Caroline Thanh Huong
23 Septembre 2016